LỜI MẸ KHUYÊN®
LỜI MẸ KHUYÊN® --- Mẹ Cha vất vả bao ngày Mong con khôn lớn thành tài lập thân Đừng quên hai chữ chuyên cần Tài năng chỉ một, chín phần công lao Đừng tham phú quý, sang giàu Đừng…
Chuyên mục
LỜI MẸ KHUYÊN® --- Mẹ Cha vất vả bao ngày Mong con khôn lớn thành tài lập thân Đừng quên hai chữ chuyên cần Tài năng chỉ một, chín phần công lao Đừng tham phú quý, sang giàu Đừng…
Mỗi năm mùng tám tháng ba Vinh danh phụ nữ thiệt là quá may! Dẫu là tập tục trời Tây Cũng nên học hỏi nét hay của người Đừng làm bộ mặt đười ươi Nhe răng chỉ chõ nụ cười cũng…
"Râu tôm nấu với ruột bầu Chồng chan vợ húp, gật đầu khen ngon" Chỉ là câu hát ví von Nghe sao chất chứa sắt son chữ tình... Đời nghèo bụng dạ phân minh Cầu tre lắc lẻo gập ghình…
Trở trời cơn gió lập đông Se chi cái buốt nửa trong, nửa ngoài Đò chiều neo vội áng mây Qua cơn hối tiếc tình ngây ngất buồn Tay lần theo sợi nhớ thương Nẻo xưa ký ức thầm vương…
Muốn tìm một chút an yên Giữa đời chồng chất lụy phiền bao quanh Bước qua ranh giới mong manh Mà sao lòng vẫn chưa đành thoát ra Tâm tư đầy dẫy xót xa Gút gài năm tháng chưa qua…
Giận mình vô dụng quanh năm Cái riêng tư cũng cầm nhầm xanh xao Để rồi thiếu trước, hụt sau Giăng câu mái đẩy thều thào nắng mưa Đậy lòng che giọt sớm trưa Đàn rao tích tịch cho…
Biết đâu trong cái thình lình Cơ may đủ chín là rinh được liền Đừng vòi hồn bướm mơ tiên Đừng vì tham thực cột duyên thắt trầu Sụt sùi tháng bảy mưa ngâu Lệ đong rỉ rả mạch sầu…
Ly một dâng kính ông bà Ly hai cha mẹ, ly ba cô thầy Lý bốn anh chị mình đây Ly năm ly sáu ly mày ly tao Ly bảy ly tám tự hào Nếu đông em út chín bao luôn mười Con cháu nào muốn…
Lâu lâu ngứa cổ ho hoài Mắc giông, mắc gió, mắc đày đọa thân Nhướng lên, nhướng xuống xa gần Ngứa con mắt nhậm, ngứa lần tới gan Nhìn lên tận cõi Niết bàn Chư thiên hổng có hỏi…
Ta còn một thoáng đam mê Treo chung năm tháng giấu bề bộn quen Ném đời vào chốn bon chen Còng lưng gánh vác sang hèn nặng tim Níu dòng tự sự hằng đêm... Lắng trong điệp khúc mạ…
Vầng trăng ai xẻ làm đôi Nửa em rơi mất, nửa tôi cầm hoài Xếp thuyền thả đậu ngọn cây Sóng mây chảy xiết, đứt dây lửng lờ Bồng bềnh lạc bước vô thơ Giăng câu mái đẩy, buồn trơ nỗi…
Ráng mây nhuộm sẫm trời chiều Buồn da diết lạ... gió hiu hắt lòng! Đàn trầm tư lự thinh không Nhả tơ réo rắc thử dòng đam mê Men theo ký ức tìm về Nhâm nhi giọt đắng hương quê níu…
Đừng tìm vào giấc mơ em! Lật tung nỗi nhớ hỏi thèm yêu không? Gió se cái buốt vào trong Ngại trời đổ rét nên đông hứa tàn Níu tình đậy dấu chân loang Cày sâu ký ức, vườn hoang…
Tại sao dáng cứ ròm ròm... Vì ăn thời ít mà ôm thời nhiều Ngược dòng nên phải liu xiu Dầm trong bến đục lại khều nét gian Tìm đâu một nhúm hở hang Treo lên gỡ xuống hỏi bàng hoàng…
Ta cần một khoảng xanh tươi Lòng đang sa mạc quấn đời dây leo Tự tình bằng giọng gieo neo Con tim uẩn khúc vẫn nghèo ngặt rung Ước mơ trở gió mịt mùng Đời đem giăng mắc lùng nhùng…
Thập thò ngoài ngõ giấc mơ Giở then ký ức đợi chờ dấu yêu Đam mê rát một dáng Kiều? Soi gương mộng mị trách điều dỡ dang... Gấp lòng tình lật sang trang Hương xưa phảng phất bẽ…
Độc hành mỏi bước ưu tư Nghe cơn gió lạc đâu từ nẻo xa... Trán nhăn hằn nỗi nhớ nhà Mắt đăm chiêu dõi chiều qua cánh đồng Mạ mềm một khoảng trống không Từ trong tiềm thức ngược…
Gió đồng oằn ngọn me tây Chiều nghiêng nắng rớt, buồn day dứt buồn Trở trời se lạnh từng cơn Đâu đây tiếng quốc gọi hờn xót xa Mây tươm giọt nước mắt ngà Ta đong ký ức tràn qua…
Đêm sâu leo lét tiếng lòng Niềm riêng quên đậy nhớ mong lọt vào Nhử tình thả thính chiêm bao Sụp ngay đắm đuối, xanh xao dáng người Giận hờn trách giậu mồng tơi Mình không chung…
Ta về thăm lại trường xưa Bên hiên lớp vắng hạ đưa mắt nhìn Mây gần xui gió lặng thinh Chiều thoa chút nắng hong tình cố nhân Lá vàng thủ thỉ trên sân Hàng cây ủ dáng bâng khuâng…