TRỞ TRỜI...1 ®


100%

Trở trời cơn gió lập đông
Se chi cái buốt nửa trong, nửa ngoài
Đò chiều neo vội áng mây
Qua cơn hối tiếc tình ngây ngất buồn
Tay lần theo sợi nhớ thương
Nẻo xưa ký ức thầm vương vấn thầm
Nửa chừng xuân giấu lặng câm
Tương tư nhả khói, giọt trầm đắng cay!
Cạn bầu rượu chả thèm say...
Lòng men điệp khúc chờ lay lắt về
Nhạt đời sau trước dòn khê
Cuộn trang tâm thức vỗ về giấc mơ
Mặc ai trách cứ khù khờ
Sầu thôi dở tệ... lệ mờ khóe mi!
Trái yêu đong đếm làm chi?
Dọc đường gió bụi... chắc gì thanh tao!
Mưa sâu dỗ giấc thì thào
Thèm câu tâm sự ngọt ngào của đêm
Xưa rơi giọt nắng bên thềm
Lả lơi một thoáng mạ mềm trống không
Gió mơn suối tóc em bồng
Trách con diều giấy mênh mông thẩn thờ
Ngõ vàng mộng mị ầu ơ...!
Thả rong đắm đuối vần thơ kết sầu
Tình là bể rộng nông, sâu
Đừng trao vội khúc "qua cầu gió bay"
Chiều rồi một tỉnh hai say
Quàng câu tâm sự tự đày đọa thân
Ngậm ngùi trong chữ xa, gần
Đàn kêu tích tịch phụ bần khó nghe!
Hương đêm thoang thoảng câu vè
Lia thia quen chậu... lời e ấp lời!
Kim Sơn 05/02/2026

Bình chọn bài thơ

Chưa có đánh giá

Bình luận

0 bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận. Nếu chưa có tài khoản, vui lòng đăng ký và chờ admin phê duyệt tài khoản.