Bạn hiền một chén còn say,
Bạn thơ một chữ... mê hoài không thôi.
Cuộc đời ngược ngạo than ôi!
Cái duyên ngấm được tạo thời vàng son.
Nợ tình đeo đẳng vuông tròn,
Nợ văn lỡ buộc vẫn còn chơi vơi.
Một khi bén chữ theo đời,
Nghe câu luyến láy rối bời tâm can.
Lá vàng thả nhẹ thu sang,
Nhịp buông kim cổ dịu dàng nét ngâm.
Gió chiều khẽ chạm dư trầm,
Hương xưa còn đọng dấu thầm nơi câu.
Một lần bén chữ từ đâu,
Mà duyên níu mãi bạc đầu vẫn thương.
Đời như giọt mộng ven sương,
Câu thơ ở lại soi đường lòng ta.
Mai này dẫu cách phương xa,
Xin còn giữ được đậm đà tri âm.
Chữ xưa dẫu hóa xa xăm,
Vẫn là hơi ấm sắc cầm nghiêng rơi.
Kim Sơn (20/03/2026)

Bình luận
0 bình luậnChưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.