Ta cần một khoảng xanh tươi
Lòng đang sa mạc quấn đời dây leo
Tự tình bằng giọng gieo neo
Con tim uẩn khúc vẫn nghèo ngặt rung
Ước mơ trở gió mịt mùng
Đời đem giăng mắc lùng nhùng trớ trêu
Trong trời thả nhẹ tiếng yêu
Hồn thôi khắc khoải xót điều đa mang
Bẽ bàng cũng lật sang trang
Chờ cơn mưa gửi địa đàng bước vô...
Ước gì mộng mị đừng khô
Ru em trọn giấc lời thơ xế chiều!
Kim Sơn 07/06/21
XANH THÊM ®
Bình chọn bài thơ
Chưa có đánh giá

Bình luận
0 bình luậnChưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.