Độc hành mỏi bước ưu tư
Nghe cơn gió lạc đâu từ nẻo xa...
Trán nhăn hằn nỗi nhớ nhà
Mắt đăm chiêu dõi chiều qua cánh đồng
Mạ mềm một khoảng trống không
Từ trong tiềm thức ngược dòng khen chê
Lôi ra mấy đoạn não nề
Ghi thành cung bậc đắm mê cuộc đời
Trả sầu thương mượn rong chơi
Ta về níu gió mây trời thong dong
Nhặt khoan trải dấu phiêu bồng
Còn đây bảng lảng hừng đông... xế chiều!
Giã từ ảo ảnh câu yêu
Trời cao, đất thấp cũng liều lĩnh buông
Ráp chi một đoạn tình buồn?
Nghêu ngao gõ phách đợi tuồng vãn... xong!
Nhớ mùi rạ, khói đốt đồng...
Và hai thước đất trả công cho bằng...?!
Kim Sơn 24/01/21
XONG...®
Bình chọn bài thơ
Chưa có đánh giá

Bình luận
0 bình luậnChưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.