VÔ THƯỜNG ®


100%

VÔ THƯỜNG ®
oOo
Ru rú trong nhà, mặc gió ngoài hiên
Mặc bao được mất đảo điên cõi người
Ngày qua lặng lẽ mỉm cười
Một tách trà nhạt... đủ vơi nỗi lòng.
Ngoài kia tranh đoạt hơn thua
Đổi bao năm tháng để mua muộn phiền
Danh kia rồi cũng như mây
Đến rồi lại mất, có hay chi đâu.
Ta chọn bình yên thay lời hơn thiệt
Giữ một tấm lòng nhẹ giữa nhân gian
Buông một điều, lòng thêm thanh thản
Nhẹ bước đời như gió lang thang.
Ru rú trong nhà tự kỷ luôn
Ngoài kia tranh đoạt lẽ vô thường
Một mình một gậy thời sung sướng
Tuy dại ta còn chốn bỏ buông...?!
Buông đi những chuyện hơn thua
Buông luôn oán hận, buông mùa khổ đau
Giữ trong tim chút nhiệm màu
An nhiên một cõi... bạc đầu cũng vui.
Có những điều giữ càng thêm nặng
Có những điều buông lại hóa bình yên
Một đời ngắn giữa vô biên
Xin làm chiếc lá bình nhiên cuối mùa.
Ru rú trong nhà tự kỷ luôn
Ngoài kia tranh đoạt lẽ vô thường
Một mình một gậy thời sung sướng
Tuy dại ta còn chốn bỏ buông...?!
Rồi mai mây gió qua cầu
Người đi, người đến... một màu hư không
Chỉ còn tiếng hát thong dong
Mỉm cười với cõi... vô thường mà thôi.
Kim Sơn 09/07/26

Bình chọn bài thơ

Chưa có đánh giá

Bình luận

0 bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận. Nếu chưa có tài khoản, vui lòng đăng ký và chờ admin phê duyệt tài khoản.