Gặp nhau dẫu có muộn màng
Mảnh tình trễ nãi vẫn mang lửa nồng
Đã qua xuân, hạ, thu, đông
Bốn mùa trở gió cũng không tật nguyền
Vẫn còn say nụ cười duyên
Một thời nghiệt ngã, đảo điên tâm hồn
Cuối mùa nụ trổ xanh hơn
Dường như trút hết nhựa hờn chưa tan
Em nghiêng chi nửa khuôn vàng
Lộ đôi phiến ngọc, ta mang nặng lòng.
Kim Sơn (09/04/2026)
TRỔ MUỘN ®
Bình chọn bài thơ
Chưa có đánh giá

Bình luận
0 bình luậnChưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.