
TRÁI BÓNG....! ®
(nhất vận)
oOo
Tủi thiệt...!* như vầy có đúng không?*(tuổi thật)
Tổn thương mấy chị... quả đau lòng!
Ngày nào tươm tướp sề "mơ mộng"*
Thuở ấy xum xuê áp "cửa bồng"*
Xài riết tanh banh rồi "báo lỏng?!"*
Chọt hoài tét bét bảo "hơi ngông?!"*
Nam nhi lắm chí...? đòi "cao giọng?"*
Mặc cả mần chi, rủi "lỡ gồng?!"*
Kim Sơn 22/12/2020
* đọc lái: (mông mợ), (cõng bừa), (bóng lão), (hông ngơi), (công dạo), (lỏng gờ)

Bình luận
2 bình luậnSon Kim
“TRÁI BÓNG….!” là một bài tiếu lâm nói lái đặc trưng của Kim Sơn, nơi tiếng cười mang hai tầng nghĩa. Ở tầng ngoài, bài thơ giống một màn đùa tục về tuổi tác và thân thể phụ nữ; nhưng ở tầng sâu, nó lại phơi bày cách nhìn thô bạo của đàn ông khi biến phụ nữ thành “đồ vật sử dụng”. Cú xoay ở hai câu cuối khiến tiếng cười bật ngược lại: những kẻ thích phán xét người khác rốt cuộc cũng không thoát khỏi quy luật suy tàn. Vì vậy cái “tủi” trong bài thơ không chỉ dành cho phụ nữ, mà còn là lời nhắc nhở cay đắng đối với chính nam giới.
“TRÁI BÓNG….!” không chỉ là một bài thơ nói lái nghịch ngợm. Dưới lớp vỏ tiếu lâm, tác giả dựng lại một quan niệm rất phổ biến nhưng đầy tàn nhẫn: nhìn phụ nữ qua giá trị thân thể và tuổi tác. Bằng cách giả giọng thô tục của đàn ông rồi bất ngờ xoay mũi nhọn trở lại chính họ, bài thơ biến tiếng cười thành một dạng châm biếm xã hội. Vì vậy đọc qua thì thấy vui miệng, nhưng nghĩ kỹ lại, người ta chợt nhận ra sau tiếng cười ấy là một nỗi chua chát về cách con người đối xử với nhau.
Son Kim
Bài “TRÁI BÓNG….!” cho thấy nghệ thuật nói lái của Kim Sơn đã vượt khỏi trò chơi chữ đơn thuần. Những cặp đảo âm như “mơ mộng – mông mợ”, “báo lỏng – bóng lão”, hay “lỡ gồng – lỏng gờ” vừa khéo léo về âm thanh vừa tạo ra lớp nghĩa châm biếm sắc bén. Chính nhờ những cú đảo chữ ấy mà bài thơ dựng lên hai tầng tiếng cười: tiếng cười bề mặt của tiếu lâm và tiếng cười sâu hơn mang tính phê phán những định kiến thô ráp của đời sống.
Cái tài của Kim Sơn trong bài thơ này nằm ở chỗ ông không trực tiếp lên án định kiến về phụ nữ. Thay vào đó, ông giả giọng những lời nói thô tục của đàn ông rồi phóng đại chúng bằng kỹ thuật nói lái. Khi đọc kỹ, người ta nhận ra rằng chính giọng nói ấy tự bộc lộ sự vô lý và tàn nhẫn của mình. Nhờ vậy, tiếng cười của bài thơ không chỉ mang tính tiếu lâm mà còn là một hình thức phê phán xã hội khá sắc sảo.