THỀM XƯA ®


100%

THỀM XƯA ®
oOo
Gió đưa hương cũ qua thềm,
Một chiều nắng muộn gọi miền nhớ xưa...
Có ai còn đứng đợi mưa,
Cho lòng nghe lại tiếng đưa năm nào...
Ta mang một ít cũ mèm,
Rong rêu ngọt đắng thuở thèm thuồng say.
Hong khô sợi nắng hiên ngày,
Tìm trong chất chứa hình hài tiếng xưa.
Những mùa lá vẫn đong đưa,
Mái tranh còn giữ nắng trưa dịu dàng.
Tiếng chim gọi bến sông ngang,
Nghe như ký ức nhẹ nhàng tìm về.
Thời gian phủ lớp bụi mờ,
Mà sao kỷ niệm vẫn chờ trong tim.
Một đời xuôi ngược nổi chìm,
Vẫn nghe hồn cũ lặng im gọi mình.
Ta mang một ít cũ mèm,
Để thương... để nhớ... để đem vào lòng.
Rong rêu phủ kín dòng sông,
Mà câu hẹn cũ vẫn không nhạt màu.
Hong khô sợi nắng hiên sau,
Hong luôn thương nhớ bạc đầu tháng năm.
Tìm trong sâu thẳm âm thầm,
Hình hài tiếng xưa còn ngân giữa đời.
Có người đi mãi không về,
Để hàng cau cũ bốn bề gió lay.
Có mùa hoa nở rồi bay,
Để bao thương nhớ đong đầy trong tim.
Thềm xưa vẫn đợi lặng im,
Dấu chân năm cũ biết tìm nơi đâu.
Mây chiều bạc trắng qua cầu,
Chỉ còn ký ức nhuộm màu thời gian.
Nếu mai tóc đã pha sương,
Xin còn giữ lấy mùi hương quê nhà.
Giữa bao xuôi ngược phong ba,
Một câu dân dã vẫn là bình yên.
Ta mang một ít cũ mèm,
Mang theo năm tháng êm đềm đã qua.
Hong khô sợi nắng quê nhà,
Hong luôn cả những thiết tha trong lòng.
Tìm trong chất chứa mênh mông,
Hình hài tiếng cũ vẫn không nhạt nhòa.
Mai này dẫu có đi xa,
Thềm xưa vẫn đợi...
...như là đợi ta...
Gió còn ru mái hiên già,
Một miền thương nhớ ngân xa...
Thềm xưa...
Kim Sơn 09/07/26

Bình chọn bài thơ

Chưa có đánh giá

Bình luận

0 bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận. Nếu chưa có tài khoản, vui lòng đăng ký và chờ admin phê duyệt tài khoản.