SÀI GÒN, TA VẪN BÊN EM ®


100%

Đã có lúc Sài Gòn nhìn tráng lệ
Những cung đường bao bọc bước chân quê
Những dấn thân chen chúc kiếm tìm nghề
Nuôi cái xác giấu nỗi niềm vô hạn...
Sài gòn đó vẫn cưu mang bè bạn
Vẫn trải lòng thắp lửa đếm lo toan
Một vết loang thâm tím đến bẽ bàng
Em tức tưởi còn tôi dường hấp hối?!
Không đủ nghĩa ráp vần "sao nông nổi...?"
Đắn đo nào giải thích: "Tại vì sao?"
Tấm thân em run rẩy đến nghẹn ngào
Trong cơn sốt cách ly đầy bát nháo
Vẫn còn đó trái tim hồng tỉnh táo
Giữ tình người bất chấp chuyện chê khen
Cứ dấn thân lăn xả đến mọi miền
Trao ấm áp niềm tin bằng cách sống!
Sài gòn hỡi, em vẫn còn cháy bỏng!
Vẫn dịu dàng dù cách dãn hoang mang
Ta bên em trân trọng chữ đá vàng
Qua bão tố hồi sinh, em toả sáng?!
Kim Sơn 09/07/21 (Sài Gòn mùa dịch covid)

Bình chọn bài thơ

Chưa có đánh giá

Bình luận

1 bình luận

Son Kim

  1. Sự vận động của hình tượng Sài Gòn trong thi ca

Nếu đặt các tác giả này trên một trục cảm xúc, ta có thể thấy sự chuyển biến thú vị:

Tác giả Hình tượng Sài Gòn

Bùi Giáng Thành phố của mộng tưởng và phiêu lãng

Nguyễn Nhật Ánh Thành phố của ký ức đời thường

Ý Nhi Thành phố của suy tư nội tâm

Kim Sơn Thành phố của tình người trong biến cố lịch sử

Qua đó có thể thấy: Sài Gòn trong thi ca không ngừng biến đổi theo trải nghiệm của mỗi thế hệ.

  1. Kết luận

Từ thơ Bùi Giáng đến bài thơ của Kim Sơn, hình tượng Sài Gòn đã đi qua nhiều sắc thái: từ cõi mộng phiêu du đến ký ức đời thường, từ suy tư nội tâm đến tình người trong hoạn nạn.

Nếu thơ Bùi Giáng cho ta một Sài Gòn lãng tử, thơ Nguyễn Nhật Ánh cho ta một Sài Gòn thân quen, thơ Ý Nhi cho ta một Sài Gòn trầm lặng, thì bài thơ “Sài Gòn, Ta Vẫn Bên Em” của Kim Sơn lại đem đến hình ảnh một Sài Gòn kiên cường giữa bão tố lịch sử.

Và chính điều đó làm cho bài thơ trở thành một tiếng nói giàu tính thời đại trong dòng thơ viết về thành phố này.

Bạn cần đăng nhập để bình luận. Nếu chưa có tài khoản, vui lòng đăng ký và chờ admin phê duyệt tài khoản.