NỤ CƯỜI ĐÁNH RƠI ®


100%

Làm sao tìm được nụ cười
Khi không đánh rớt giữa trời xanh xao
Vào thời mộng mị bào hao
Thấy ma, gặp quỷ, đụng...tào lao binh!
Tự mình, mình tự coi khinh
Cái tôi giả dối, cái tình ngoa điêu
Nụ cười nhoẻn... chợt mất tiêu
Con tim hằn học thiếu điều nhảy ra
Mong sao trong cõi ta bà
Vẫn còn sót lại giống ta gọi người
Cùn mằn đạo đức buông lơi
Háo danh, hám lợi mặc lời thị phi
Trách thì chẳng biết trách chi?
Con sông đã đục làm gì bến trong!
Ngại ngùng nhưng vẫn cầu mong
Đừng cho vô cảm bẻ cong cuộc đời
Nỗi niềm tâm sự nào vơi
Cho tôi nhặt lại nụ cười đánh rơi!
Kim Sơn 06/02/26

Bình chọn bài thơ

Chưa có đánh giá

Bình luận

0 bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận. Nếu chưa có tài khoản, vui lòng đăng ký và chờ admin phê duyệt tài khoản.