NGƯỜI TÌNH TRĂM NĂM...®
oOo
Lá trầu muộn trổ hương cau
Duyên se chỉ thắm, nợ nhau cả đời
Biếc lòng thân phận... à ơi...
Tiếng ru sớm tối thành lời trăm năm.
Con đò nghiêng bóng dòng sông
Đưa câu hẹn cũ xuôi cùng gió mây
Bàn tay nắm lấy bàn tay
Thương nhau từ thuở tóc mây còn dài.
Mai này dẫu nắng hay mưa
Dẫu đời nghiêng ngả vẫn chưa phai lòng
Một câu nghĩa vợ tình chồng
Đơm từ hương cau, thắm cùng lá trầu.
Người tình trăm năm... chẳng cần hẹn nữa
Bởi tim đã thuộc một lối quay về
Duyên là sợi chỉ se quê
Nợ là thương nhớ chẳng hề nhạt phai.
Người tình trăm năm... vẫn là người ấy
Qua bao mùa nắng, qua mấy mùa mưa
Tiếng ru còn đọng ban trưa
À ơi... còn mãi như chưa cách rời.
Nếu mai tóc nhuộm màu sương
Xin còn giữ vẹn hương thương thuở đầu
Một đời chung miếng trầu cau
Là trăm năm ấy bạc đầu... vẫn duyên.
Lá trầu vẫn thắm hương cau...
Duyên se chỉ thắm, nợ nhau cả đời...
Biếc lòng thân phận... à ơi...
Tiếng ru sớm tối... thành lời trăm năm...
Kim Sơn 07/07/2026
NGƯỜI TÌNH TRĂM NĂM...®
Bình chọn bài thơ
Chưa có đánh giá

Bình luận
0 bình luậnChưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.