NGẪU HỨNG ®

NGẪU HỨNG ®
oOo
Có một chiều ngồi nghe gió lặng,
Tôi nhặt thời gian rơi giữa hiên nhà.
Trang giấy cũ còn thơm mùi ký ức,
Nét bút chì nghiêng bóng tuổi đã xa.
Một câu thơ chưa kịp thành câu hát,
Một nỗi niềm chưa dám gọi thành tên.
Bao thương nhớ nằm im trong ngực gió,
Chỉ lặng thầm theo tháng rộng năm quên.
Có những điều chẳng thể nói thành lời,
Chỉ gửi vào khoảng lặng.
Có những người đi ngang đời rất nhẹ,
Mà để tim mình thao thức mãi không thôi.
Chỉ là một nét bút chì
Ghì trong cái nhớ ngỡ thì thầm theo
Giọt buồn đọng mái cheo leo
Ru cơn mộng tưởng cũng bèo bọt thôi...
Nếu ngày mai mây còn ngang lối cũ,
Xin cho lòng thôi nặng những ưu phiền.
Để ký ức chỉ còn là tiếng gió,
Khẽ ru đời về phía bình yên.
Một vùng mây xám ôm ngang đỉnh nhớ,
Chiều buông dài như tóc phủ vai ai.
Nửa đời người góp nhặt bao hư thực,
Vẫn mong tìm một khoảng nắng chưa phai.
Có những chuyến đi không cần đích đến,
Chỉ cần lòng còn biết hướng yêu thương.
Mỗi vết xước lại thành câu chuyện nhỏ,
Để trưởng thành sau lắm đoạn vô thường.
Đâu ai giữ được thời gian...
Đâu ai níu được mùa sang...
Chỉ còn tiếng lòng lặng lẽ
Viết tiếp những điều còn dang dở.
Dẫu phấn son rồi cũng nhòa theo gió,
Xin giữ lại một tấm lòng nguyên sơ.
Một vùng mây xám lưng trời
Đâu đây vọng lại nửa đời phấn son
Nỗi lòng gánh nụ chưa tròn
Bơ vơ dong ruổi chếch mòn tháng năm...
Rồi mai đây,
Khi bình minh hong khô giọt nhớ,
Những nỗi đau cũng hóa cánh chim trời.
Một nét chì...
Một đời người...
Một bài ca...
Còn ngân mãi giữa tim.
Có những điều...
Không cần gọi thành tên...
Vẫn ở lại...
Trong một nét bút chì...
Kim Sơn 18/07/26

Lời bình