MẶN MÀ! ®
Nàng là con gái đất Gò Công
Chịu khó, chịu thương sắc mặn nồng
Xứ biển ôm tròn thân nắng rám
Quê dừa lượn uốn dáng mây trong
Thanh cao khí tiết dòng gia giáo
Cốt cách phương phi điểm sử hồng!
Đậm nét duyên ưa nhờ muối đất
Một thời gợi nhớ... gió Gò Công!
Kim Sơn (17/12/2014)
MẶN MÀ! ®
Bình chọn bài thơ
Chưa có đánh giá

Bình luận
0 bình luậnChưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.