KIM KÊ ®

KIM KÊ ®
oOo
Ở xóm tui có nàng Kim Kê
Đẻ trứng vàng mà chẳng khoe khoang
Chỉ lo sáng tối...
Chạy tới chạy lui...
Nuôi cả một đàn!
Gà mái nhà em đẻ trứng vàng
Ngày ngày chăm chỉ vẫn lo toan
Sáng lo cơm nước
Chiều lo con cái
Tối còn kiểm sổ tính tiền than.
Mỗi khi bức xúc thường la toáng
Chuyện nắng chuyện mưa cũng... kiếm chuyện bàn
Ai nhìn tưởng dữ
Thiệt ra thương lắm
Lo cho cả nhà chẳng kịp than.
Cục ta... cục tác...
Nghe tưởng càm ràm...
Mà là bản nhạc
Của người đảm đang.
Có ai hiểu được
Một đời tảo tần
Đằng sau tiếng cười
Là bao nhọc nhằn.
Kim Kê... Kim Kê...
Gà mái vàng của cả gia đình!
Hay cằn nhằn chút thôi...
Mà thương thì hết ý!
Có la...
Có mắng...
Có hờn...
Có giận...
Nhưng thiếu bả rồi...
Cả nhà biết lấy ai thương!
Cục ta cục tác...
Nghe vui cả xóm...
Ò ó o...
Nghe ấm cả lòng.
Trách nhiệm bao thầu nư chẳng ngán
Công lao giáo dưỡng chẳng tính công
Từ cây chổi nhỏ
Đến bao chuyện lớn
Một tay quán xuyến chẳng nề lòng.
Đôi vai nặng gánh đời chai sạn
Đổi lấy tiếng cười của đàn con
Nụ cười của mẹ
Chính là trứng quý
Ấp cả tương lai...
Cho nước non.
Đừng chọc gà mái lúc đang nổi nóng!
Không thôi nghe giảng...
Đến sáng hôm sau!
Nhưng ai đau ốm...
Hay ai gặp nạn...
Là người chạy trước...
Chẳng đợi ai đâu.
Kim Kê...
Đẻ trứng vàng...
Không phải vàng bạc
Mà là yêu thương.
Mỗi ngày vun vén
Cho căn bếp nhỏ
Biến mái nhà nghèo
Thành tổ ấm xinh.
Có người phụ nữ
Tưởng như bình dị
Mà là báu vật
Của cả gia đình.
(Cục ta... cục tác...)
(Cục ta... cục tác...)
Hạnh phúc vì con...
Đón ngày rạng rỡ!
Ò... ó... o...
Nhà nào cũng có...
Một nàng Kim Kê...
Xin thương nhiều hơn...
Đừng chỉ nghe tiếng...
"Cục tác..."
Kim Sơn 13/07/2026

Lời bình