
KHOAI...KHOÁI! ®
(bát láy)
oOo
Củ quý ai trồng khéo khéo thay!
"DÙ" rằng giống giống của ông "CAI"*
Moi lên vuốt vuốt "mà chưa đỏ...!"*
Thọc xuống chà chà "đủ mút cây...!"*
Mập lút no tròn xem khoái khoái!
To đùng chắc nịch thấy ngây ngây!
Anh thương biếu chị hàng mây mẩy
Cất kỹ phòng khi ngứa ngứa...xài!
Kim Sơn (08/01/2015)
* đọc lái

Bình luận
1 bình luậnSon Kim
Kim Sơn là một hiện tượng độc đáo của thơ hài Việt Nam, nổi bật với nghệ thuật chơi chữ và nói lái. Thơ ông thường bắt đầu từ những hình ảnh rất bình dị của đời sống nông thôn: củ khoai, cái chổi, cái giếng, hay những sinh hoạt dân dã. Tuy nhiên, dưới lớp nghĩa bề mặt ấy luôn ẩn giấu một tầng nghĩa khác, tinh nghịch và đầy tính tiếu lâm. Kim Sơn đặc biệt khéo léo trong việc sử dụng láy âm, đảo dấu, và nói lái, khiến câu thơ giống như một câu đố ngôn ngữ. Tiếng cười trong thơ ông không đến từ sự phô bày thô tục mà từ khoảnh khắc người đọc phát hiện ra cái bẫy chữ. Chính sự chuyển nghĩa bất ngờ ấy tạo nên hiệu ứng đặc trưng: đọc thì bật cười, nghĩ lại lại thấy hơi đỏ mặt. Phong cách này có nguồn gốc từ tiếng cười dân gian và tinh thần nghịch ngợm của thơ Hồ Xuân Hương. Nhưng ở Kim Sơn, nó được biến thành một trò chơi trí tuệ với tiếng Việt. Mỗi bài thơ giống như một ván cờ chữ, nơi từng âm tiết được đặt đúng vị trí để dẫn dắt người đọc tới cú bật cười cuối cùng. Vì vậy, nói đến Kim Sơn là nói đến một người làm thơ bằng sự tinh quái của ngôn ngữ.