
HẺM... ®
(song điệp)
oOo
Hẻm đá "xa xa..." "nép nép" dòm
Sao mà "giống giống..." mép "lòm lom"!
Hai bên "vểnh vểnh" "loe loe" mỏm
Ở giữa "sâu sâu" "hé hé" mồm
Tạo hóa "nghiêng nghiêng" vành "móm móm"
Càn khôn "hở hở" tối "om om"
"Lom khom" "lúi húi" rờ "chơm chởm"
"Khép nép" "lui cui" mó rớt đờm!
Kim Sơn (13/01/2015)

Bình luận
1 bình luậnSon Kim
“HẺM…” là một bài thơ tiếu lâm đặc trưng của Kim Sơn. Từ một khe đá trong rừng, tác giả dựng nên cả một trò chơi liên tưởng bằng chuỗi từ láy dày đặc và giàu hình thể. Những chi tiết như “vểnh vểnh”, “loe loe”, “sâu sâu”, “hé hé” vừa tả cảnh thiên nhiên, vừa gợi lên một tầng nghĩa nhục cảm đầy tinh nghịch. Cái tài của Kim Sơn nằm ở chỗ: ông không cần nói thẳng, chỉ cần đặt đúng vài chữ láy, để trí tưởng tượng của người đọc tự hoàn thành phần còn lại. Vì thế bài thơ đọc lên vừa buồn cười, vừa cho thấy một sự tinh quái rất đặc trưng của nghệ thuật chơi chữ.
Thơ Kim Sơn không chỉ là thơ hài; nó là một trò chơi trí tuệ với tiếng Việt. Mỗi bài thơ giống như một ván cờ nhỏ, trong đó tác giả đặt từng nước đi bằng những từ láy, những phép nói lái và những liên tưởng dân gian. Người đọc đi theo từng bước của bài thơ, đến câu cuối mới nhận ra toàn bộ thế trận ngôn ngữ mà tác giả đã bày ra. Chính vì vậy, đọc thơ Kim Sơn không chỉ để cười, mà còn để thưởng thức sự tinh quái của chữ nghĩa.