GIANG HỒ CUỘC...! ®
(Liên hoàn thuận nghịch vận)
oOo
Tướng Bình một chuyến đặng đôi công
Hạ nhiệt ngay luôn chuyện bất đồng
Lập kế sang sông giành Đá Bãi
Dựng trò quá hải nuốt Sa Đông
Tranh tiên bắt Pháo cần thu Sĩ
Bước hậu dằn Xe buộc Tượng thòng
Nước độc... xua quân dìm bít nẻo!
Thế cờ nhược tiểu... ắt suy vong!
oOo
Thế cờ nhược tiểu ắt suy vong!
Chỉ mảnh treo chuông, cổ lọng thòng
Đít chiếu triệt đường lui bến bắc
Trôn lòn bỏ ngõ lủi bờ đông
Xe nghiêng, pháo ngửa nghe đầy bạc...!
Ngựa rã, voi tan ngửi đủ đồng...?
Quốc biến thất phu nào hữu trách?
Hưng thời lục súc lại tranh công!
Kim Sơn (07/11/2015)
(Liên hoàn thuận nghịch vận)
oOo
Tướng Bình một chuyến đặng đôi công
Hạ nhiệt ngay luôn chuyện bất đồng
Lập kế sang sông giành Đá Bãi
Dựng trò quá hải nuốt Sa Đông
Tranh tiên bắt Pháo cần thu Sĩ
Bước hậu dằn Xe buộc Tượng thòng
Nước độc... xua quân dìm bít nẻo!
Thế cờ nhược tiểu... ắt suy vong!
oOo
Thế cờ nhược tiểu ắt suy vong!
Chỉ mảnh treo chuông, cổ lọng thòng
Đít chiếu triệt đường lui bến bắc
Trôn lòn bỏ ngõ lủi bờ đông
Xe nghiêng, pháo ngửa nghe đầy bạc...!
Ngựa rã, voi tan ngửi đủ đồng...?
Quốc biến thất phu nào hữu trách?
Hưng thời lục súc lại tranh công!
Kim Sơn (07/11/2015)

Bình luận
1 bình luậnSon Kim
Tổng bình
"GIANG HỒ CUỘC…!" là một bài thơ thế sự sắc sảo. Tác giả dựng lên một ván cờ lớn của thời cuộc, nơi những nước đi ngoại giao, tranh chấp lãnh thổ và mưu đồ quyền lực được diễn đạt bằng ngôn ngữ cờ tướng. Phần thuận mô tả quá trình bày binh bố trận của kẻ mạnh; phần nghịch là cảnh tan tác của bên yếu thế. Nhưng điều đáng nhớ nhất không phải chuyện thắng thua trên bàn cờ, mà là lời cảnh tỉnh ở đoạn cuối:
Khi nguy biến thì chẳng ai nhận trách nhiệm,
khi thái bình lại chen nhau nhận công lao.