ĐẪM TRĂNG ®
oOo
Ơi à ơi...
Trăng lên đầu ngõ lặng rồi
Gió đưa hương cỏ bồi hồi ven sông...
Đêm nay sông nước mênh mông
Trăng như mật rót giữa dòng phù sa
Bờ tre nghiêng bóng hiên nhà
Nghe câu thương nhớ ngân xa cuối trời
Lá nằm im giữa khoảng đời
Sương khuya đọng nhẹ chơi vơi bên thềm
Ngỡ như trăng xuống thật mềm
Ướt hàng cây đứng lặng yên cuối vườn
Người đi qua mấy mùa thương
Để con nước nhớ, để vương ánh ngà
Đêm dài chẳng tiếng nói qua
Chỉ nghe gió chạm mái nhà mà thôi
Trăng vàng chảy ướt không gian
Ướt lan mắt nhỏ, ướt ngàn lá đêm
Vắng người hoang vắng đầy thêm
Buồn rơi chạm phiến lá mềm đẫm trăng
Trăng vàng chảy ướt không gian
Ướt câu thương nhớ miên man trong lòng
Ngày xưa còn đọng bên sông
Để đêm nay nhớ mênh mông một người
Con đò ngủ giữa dòng khơi
Mà nghe bến cũ bồi hồi gọi tên
Khói lam vương mái tranh mềm
Như bao kỷ niệm chưa quên tháng ngày
Biết người giờ ở nơi đây
Hay phương trời khác còn say mộng vàng
Riêng tôi cùng bóng trăng tan
Ngồi nghe chiếc lá khẽ chạm mùa buồn
Trăng làm ướt lá ngoài vườn
Trăng làm ướt cả nỗi buồn trong tim
Đêm sâu càng rộng càng im
Càng nghe thương nhớ đi tìm ngày xưa
Trăng vàng chảy ướt không gian
Ướt lan mắt nhỏ, ướt ngàn lá đêm
Vắng người hoang vắng đầy thêm
Buồn rơi chạm phiến lá mềm đẫm trăng
Trăng vàng chảy ướt không gian
Ướt miền ký ức dịu dàng năm nao
Dẫu cho sông cạn non cao
Tình trong ánh nguyệt vẫn vào giấc mơ
Ơi à ơi...
Buồn rơi chạm phiến lá mềm...
Đẫm trăng...
Đẫm nhớ...
Đẫm một bóng người xa...
Kim Sơn 15/06/2026
ĐẪM TRĂNG ®
Bình chọn bài thơ
Chưa có đánh giá

Bình luận
0 bình luậnChưa có bình luận nào. Hãy là người bình luận đầu tiên.