CHIẾC LÁ VÔ THƯỜNG ®

CHIẾC LÁ VÔ THƯỜNG ®
oOo
Đời như chiếc lá mong manh
Theo cơn gió cuốn qua nhanh tháng ngày
Có khi xanh giữa ban mai
Chiều nghiêng đã hóa heo may cuối trời.
Người đi gom những cuộc vui
Để rồi chợt hỏi lòng người còn không?
Một mai mây phủ bến sông
Ai mang giùm hết bụi hồng nhân gian?
Nghiêng rơi theo một đọt gió
Mới hay đời chỉ thoáng qua...
Ngước nhìn mây trắng bao la
Thiên đường ở tận hay là trong tim?
Đời như chiếc lá vô thường
Nghiêng rơi đọt gió, Thiên đường là đâu?
Nổi chìm mấy bậc nông sâu
Thách lòng con sáo qua cầu mới hay.
Bao mùa nắng úa trên vai
Bao lần thương nhớ còn hoài vấn vương
Nếu lòng thôi những đoạn trường
Thì ngay trước mắt... Thiên đường nở hoa.
[Bao giờ mộng mị dừng say?
Thôi thôi đừng níu bóng ngày đã xa.
Còn nghe tiếng gió la đà
Ru hàng lá nhỏ hát ca giữa đời.
Có điều chẳng thể gọi tên
Là khi buông hết ưu phiền mới vui.
Một cành cây, một khoảng trời
Đủ cho chiếc lá mỉm cười hóa duyên.
Đi qua bão nổi mưa giông
Mới yêu giọt nắng cuối dòng thời gian.
Được - thua rồi cũng nhẹ nhàng
Như mây tan giữa ngút ngàn hư không.
Đời như chiếc lá vô thường
Nghiêng rơi đọt gió, Thiên đường là đâu?
Nổi chìm mấy bậc nông sâu
Thách lòng con sáo qua cầu mới hay.
Bao giờ mộng mị dừng say
Trở trăn hổng cớ đòi ngây ngất chiều...
Buông đi một chút cô liêu
Mới hay Thiên đường... ở giữa tình yêu.
Chiếc lá vẫn rơi theo mùa...
Nhưng lòng người biết an yên...
Thì gió cũng hóa bình yên...
Kim Sơn 11/07/26

Lời bình